Nhãn

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Chả biết gọi là gì



    Có thể nói thế giới blog là nơi con người ta tự do cho cái cảm hứng đi hoang mà không sợ bị ...cảnh sát tuýt còi vì quá giờ giới nghiêm chẳng hạn. Tôi cũng chỉ mới làm quen với thế giới này gần 5 tháng - và trót yêu mất rồi. Tôi có những người bạn, tôi tự nghĩ thế, còn bạn coi tôi là gì thì...có bạn mới biết. Mỗi bạn đều có nét hay riêng, không ai giống ai, cứ như những mảng màu xung đột nhau trong tranh Picasso ấy. Nếu một Phúc Như chầm chậm ru tôi bằng cái thiền mà bạn theo đuổi, ít nhiều cũng làm tôi ngộ ra nhiều thứ, thì một bà Tà - tôi hay gọi bạn là thế lại cứ làm tôi buồn đến lặng người khi đọc thơ bạn. Và một Mytrunghoa- tôi thường gọi bằng ông người iu già mắc dịch của tôi - thú thật, tôi hiểu được gì về ổng chắc ...tôi chết liền tại chỗ. Một Chị F lộng lẫy từ ngôn từ đến cốt cách, một Rubic dễ thương với những bài viết mà tôi cứ ngỡ...viết cho tôi. Và còn nhiều, nhiều lắm...ai cũng có cái để tôi chiêm nghiệm và ngưỡng mộ. 
Tuy nhiên, có một trang thơ, rất lặng lẽ, không ồn ào nhoi nhoi như tôi, nhưng lại có những câu thơ mà tôi... vô cùng thích. Và đây, Tìm Cái Chi là một trong những bài thơ tôi ...lảm nhảm lúc một mình.

            Lên đồi.
                 Đường mòn phiêu lãng
                                      Đến Hư vô

                                     Đồi cây im lặng
                                     Mênh mang
                                     Gió cợt đùa
                                     Cảm xúc

                                     Cỏ níu chân
                                     Lữ khách.

                                      Đìu hiu những nấm mộ ven đường.


                                   Gặp cụ già
                                   Tóc đã tuyết sương
                                   Tay cầm nắm thơ khô quắt
                                   Ngập ngừng
                                   Lần hỏi đường
                                   Lên đỉnh dốc.


                                  Tiền nhân cười
                                      Lạnh buốt:
                                            " Người đã qua
                                                             đỉnh dốc
                                                                              lâu rồi..."


Có thể với ai đó, bài thơ chả có gì ngoài những câu từ xộc xệch , nghiêng ngã pha chút ma quái cho thêm phần kinh dị. Thế thôi.  Nhưng không hiểu sao, tôi lại bị mê hoặc bởi cái xộc xệch vô lối ấy. Có lẽ một phần vì tôi không thích cái gì theo lịch. Tôi làm việc không theo lịch, không theo nguyên tắc cụ thể nào. Vì thế, trong thơ cũng vậy. Đã gọi là cảm xúc mà bó buột vào luật thì cảm xúc cũng không còn nguyên vẹn. Cứ để tự nhiên vẫn hơn.

Bài thơ vẽ nghệch ngoạc vài nét đẹp một cách ma mị, hoang dại. Giống như lòng người, ai biết nông sâu. Giống như đường đời, đôi khi trống rỗng vô hồn heo hắt đến vậy. Cũng đôi lúc tôi thấy mình chẳng khác nào người lữ khách lang thang trong thơ kia. Cũng thèm lắm cái cảm giác "cỏ níu chân " để biết mình còn tồn tại. Nhiều khi, tôi không biết mình đi tìm cái gì ở cuộc đời này. Không mục đích, không lý tưởng... Chỉ biết khi qua đoạn đường , phải lên dốc thì cứ phải cố bò qua. Cũng đôi lần ngập ngừng dừng lại trước ngã ba, ngã tư. Cũng đôi lần đặt bao câu hỏi cho mình ngã rẽ nào dù biết lối đi ngay dưới chân mình.  Để rồi giật mình thảnh thốt bởi cái cười lạnh buốt của tiền nhân : " ngươi qua đỉnh dốc lâu rồi ". Mới hay, mình bỏ lỡ nhiều thứ quá. Mới hay, thơ đã khô quắt tự bao giờ.

Tôi không biết bình thơ như ông Mytrunghoa, vì ông bình sâu sắc lắm. Tôi cũng không có khả năng họa thơ với bạn như bà Tà  vì cứ y như đứng trước người đẹp thì mọi ngôn từ đều bay đi hết. Tôi chỉ ghi lại cảm xúc của mình khi chiêm ngưỡng nét đẹp trong thơ của một người bạn. 

Và thật sự, thơ ông đẹp lắm - ông Muathuvang366 ơi !


31 nhận xét:

  1. Chào bạn !
    Bài viết thật thú vị , có những đánh đố tư duy ...
    " Nhiều khi, tôi không biết mình đi tìm cái gì ở cuộc đời này. Không mục đích, không lý tưởng..."
    Đã biết rất rõ rồi mà ?
    Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh chia sẻ.
      Chúc anh cùng gia đình nhiều niềm vui trong cuộc sống.

      Xóa
  2. Bà cũng có khiếu cảm nhận ghê hén... Nhất bà lun. Nhưng mà tui hổng phải là mắc dịch đâu à nhen

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, xin lỗi nghen, cho tui lấy chữ mắc dịch lại hén. Ba chữ kia có để lại ông xài hay tui lấy lại đem đi bán luôn hả ? nói để tui tính nghen ông !

      Xóa
  3. Một bài thơ thiền sâu sắc...mình nghĩ vậy !con người cứ mãi kiếm tìm cái không có gì ấy...ở trong nước chớ hỏi nước...trên non chớ tìm non ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ,đôi khi tụi mình cứ loay hoay đi tìm cái không có mà...
      bỏ lỡ nhiều thứ Như hén !

      Xóa
  4. Người đã qua
    Đỉnh dốc
    Lâu rồi...
    ----------------------
    Thôi đành ru lòng mình vậy
    Vờ như....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì lỡ bò, đành phải bò luôn
      chứ quay đầu làm bờ sao mà được nữa... Có điều tự ru lòng hoài đâm ra ngủ quên mà không bít Ru ui !

      Xóa
    2. Ngủ quên cũng tốt bà ui

      Xóa
  5. Em liên kết link của blog muathuvang366 vào bài viết để mọi người có thể vào blog ấy được không em ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sorry anh, em hổng bít cái link hay cái liên kết là gì hết. Trong danh sách bạn bè của em có log muathuvang366 đó, anh click vào sẽ thấy.

      Xóa
  6. Lên đồi.
    Đường mòn phiêu lãng
    Đến Hư vô
    Đồi cây im lặng
    Mênh mang
    Gió cợt đùa
    Cảm xúc
    Cỏ níu chân
    Lữ khách.
    Đìu hiu những nấm mộ ven đường.

    Trả lờiXóa
  7. Thơ như những vất chân gửi lại
    Hòn đọng trong sương cỏ !
    Thăm bạn !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn lần đầu ghé qua nhà mình nhé. Mong bạn thật nhiều niềm vui.

      Xóa
  8. Còn tui thì hông bít làm thơ, càng không biết bình! Híc!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Com này không giống com của bạn chút nào hết. Thui đừng híc nữa, mình đọc bài bạn viết rồi, viết ít, nhưng hay cực, nhất là bài viết cho mùa thu Hà Nội. Nên mình biết bạn như thế nào mà.

      Xóa
  9. Minh`vän~än'danh va`viet´kg co´däu´,sai chinh´ta'!xin löi~ban va`moi nguoi`,Minh`kg biet´lam`tho va`viet´van thi`lung'cung'kho´hieu'nhung minh`cam'giac´ban la`nguoi`HP...!nhung~bai`ban viet´ai ai cung'muön´doc va`chia se',Ban co´khi nao`cam'giac´ban duoc dum`boc kg?ban co´cai´ly´cua'ban,Thät väy do´,cs nay`ai cung~söng´möt län`va`rang´lam`cho cs vui,bloger la`gia vi cs,la`däu`böi tron cho cuöc söng´dang hoat döng möi~ngay`...röi`möt ngay`lung da~cong`xuöng´,tay cäm`nam´tho khö quat´,di xuöng´chän döc´...Mim'cuoi`,ngua hoang da~roi`bo' canh´döng`hoang

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. mình đâu quan tâm tới bạn viết hay hay dở gì đâu, vì cơ bản là mình cũng đâu có vào nhà bạn được, cũng đâu biết bạn là ai. Có điều, mình cũng thấy mình may mắn và hạnh phúc vì được sự quan tâm của các bạn, dù chỉ qua mạng ảo. Nhưng mình cảm nhận là thật. Đôi khi, ảo vẫn hay hơn bạn nhỉ. Chứ thật sự nếu gặp nhau ngoài đời, chắc cũng giống như diễn viên rửa sạch lớp son phấn đi thì...kém đi sự lung linh mà photoshop mang lại.
      Và dù gì, cũng hy vọng tụi mình, đừng ai gặp gì không may, cứ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ xem như không có thì tốt biết mấy, bạn há !

      Xóa
  10. Chúc Bạn ngày mới bình yên, may mắn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ cần thấy bạn là mình bình yên rồi. Cảm ơn Bạn nhé !

      Xóa
  11. bài viết hay và thơ thì tuyệt vời ..cảm ơn đã chia sẻ nhé, thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bata vào nhà muathuvang366, sẽ thấy, nhiều bài độc lắm.

      Xóa
  12. Bài viết rất hay.
    VDT mới gia nhập blog 6 tháng, nghe không thể tin được...dù đó là sự thật.
    Sóng tham gia hơn 2 năm nay, mà viết chưa ra vịt ra ngỗng chi cả, chỉ biết đưa vài tấm hình mà thôi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thì lại thấy anh đi nhiều, có kiến thức của người từng trải. Đan xen vào những tấm ảnh, anh cho người đọc, đơn cử là em, chẳng những thấy được cảnh đẹp quê mình, mà còn lồng vào đó lịch sử, là cả những vầng thơ mà em đọc cách đây cả gần 20 năm không nhớ nổi tên tác giả. Anh thuộc hàng sư phụ em luôn thì đúng hơn.
      Em nói thật lòng đấy.

      Xóa
  13. Vậy cuối cùng thì Có khi nào ... gọi là cái gì ? Chắc chắn đó là cái hồn , cái hồn của bạn , của thơ , của người ấy đang quyện lại với nhau cho cho ta cảm nghĩ ... nghĩ gì ư ? Có đấy ! Tìm đi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. À, không anh ui, thơ hay thì công nhận hay thui, chứ hồn ai nấy giữ mà. giữ bậy là bị đòn chít á.
      Mà anh nói gì em không hiểu . Tìm cái chi anh ?

      Xóa
  14. Bà hú tui là tui qua coi ông MT oông ''Tìm Cái Chi '' liền hà .Bài thơ hay đến tui cũng phải lặng người ,rồi nín thin ...quay về nhà .
    Ông MT có những bài mà tui cứ ngồi nghỉ miết ,ổng có những suy nghỉ có thể nói quái hơn tui và những bài thơ quái đó làm tui ngưỡng mộ .
    Cái tâm ý trong những bài thơ làm tui quý ổng nhiều hơn lúc mới vào lò gạch ,hì hì
    Nói chung là cám ơn những người bạn của tui .ngày nghỉ là tui cứ đạp xe lon ton theo hướng bạn tui chỉ là tới đúng chổ luôn .hì hì ..Còn chổ đó có gì thì tự tui chôm về ,hehehehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ừ, thơ ổng tui cũng thích lắm. Ổng viết cho vợ ổng, có câu " tần ngần khẽ gọi mình ơi ! ", nghe mà...muốn rụng rún luôn á. Đọc mà thấy có nhiều câu, nhiều ý, cách ổng dùng từ làm tui... nổi da gà. Rất thích bà ui.

      Xóa
  15. Bài thơ này ta đọc xong chợt giật mình thấy hụt hẫng nuối tiếc thời gian.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hèn gì thấy họp mặt nào cũng có lão Cóc tham gia, sợ bỏ quên thời gian hay sao í !

      Xóa
  16. Chẳng cần luật chau chuốt lời
    Chẳng xộc xệc cũng để đời mau lâu
    Thơ hay đâu phải vần câu
    Cái hồn để lại thẳm sâu một trời.

    Trả lờiXóa