Nhãn

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Lan man nghĩ...


Tôi không thức khuya được, nên hầu như các chương trình trực tiếp trên tivi, tôi không xem một chương trình nào. Tình cờ trưa nay bật tivi, xem lại Vietnam Got Talent, tim tôi nghẹn đi vì một tiết mục trình diễn xiếc tạp kỹ của các em nhỏ đến từ mái ấm Hoa Mẫu Đơn. Không biết nói gì hơn, vì ngoài tài năng do khổ luyện mà có, với tôi, trên hết là tinh thần vượt lên, là ý chí của các em. Nếu có phải chọn cho mình thần tượng, thay vì phải lăn lê gào thét khóc gọi tên  ca sĩ , diễn viên đến mức...tốc cả váy cũng chả hay, thay vì choáng ngợp bởi những bộ cánh hàng trăm, thậm chí hàng tỷ đồng lên người để rồi áo ra áo, người ra người... chắc chắn, tôi sẽ nghiêng mình trước các em - những bản lĩnh thật sự.



Không vịn vào hoàn cảnh đáng thương, không đổ lỗi vì tôi nghèo, tôi không cha, tôi không mẹ, tôi không có gia đình, không ai quan tâm ... nên tôi mới thế. Các em đến với thế giới này từ con số không, nhưng các em đã làm được điều mà hàng khối cậu ấm cô chiêu không thể nào với tới. Tôi nhói lòng khi thấy cậu bé chừng 5 tuổi, nhỏ bé ốm yếu như chiếc tăm, biểu diễn xoay vòng vòng...đến độ, em xoay chừng nào, tim tôi như có ai bóp chặt đến chừng ấy. Tôi sợ, sợ em ngã, sợ lỡ như.... vì em cũng đáng tuổi con tôi thôi, thậm chí còn nhỏ hơn nhóc tôi ở nhà. Tôi khóc, dù không muốn, nước mắt cứ chảy. Thương quá, thương lắm em biết không ? 



Những đứa trẻ như thế, xung quanh ta nhiều lắm. Nhất là hôm nọ, tivi có đưa tin các em nhỏ vùng cao đã chống chọi với cái rét, cái đói như thế nào để tìm đường đến với con chữ. Nhìn bát cơm các em ăn, có gì ngoài vài hạt muối , có gì ngoài con cá khô quắt bé xíu, có gì ngoài vài mẩu rau lỏng bỏng... Những thân hình còm nhom, đen sạm  run rẩy trong manh áo phong phanh,  vậy mà nụ cười thì...hồn nhiên vô tư hơn cả thiên thần . Thương nhất những bé gái, tóc cứ hoe vì cháy nắng, chả có cái kẹp hay nơ xanh đỏ tím vàng gì, chả có cái áo đầm xòe xinh như hoa... Vậy mà các em vẫn rạng rỡ giữa bạt ngàn, đẹp hơn bất kỳ bức tranh nào mà tôi được biết.  Những hình ảnh ấy, nụ cười ấy ám ảnh tôi cả trong giấc mơ. 







Rồi tôi thấy người lớn thật khốn nạn. Cứ đánh vào lòng trắc ẩn của người khác bằng hình ảnh cháy lòng giả tạo. Nhưng người khổ nhất vẫn chính là các em. Trời nắng chang chang, mặt đường hừng hực như Hỏa Diệm Sơn, thế mà những ông cha, bà mẹ - hờ, trải tấm ni-lon mỏng như bánh tráng bệt ở ngã tư đường , rồi để con nằm quặt quẹo với đôi mắt khi thì nhắm nghiền, khi thì trân trân không chút cảm giác...Còn mấy người ấy, kéo cái bộ mặt ghê tởm để moi móc sự thương hại của kẻ qua đường. Không biết nói gì hơn, tôi ghê sợ cả chính tôi. Vì trong ý nghĩ, tôi cầu mong cho em được nhanh chóng siêu thoát, được về với nơi em sinh ra, để rồi được bắt đầu cuộc đời mới sáng sủa hơn. Chứ còn như thế này.... đau lòng tôi quá em ơi !


Vậy đó, những chuyện không muốn thấy cứ diễn ra xung quanh tôi hằng ngày. Rồi tôi bất chợt thấy, tôi quá hạnh phúc, không thể vì những vô duyên không đáng có mà phí đi những gì mà cuộc đời này đã ban tặng cho tôi. Nếu phải khóc, thì khóc cho những gì đáng giá hơn, ý nghĩa hơn mới đúng chứ !

Lan man suy nghĩ, tôi cầu cho các em, chỉ biết âm thầm cầu nguyện, âm thầm chia sẻ,và âm thầm hy vọng một ngày mai cho em - những thần tượng không cần tượng đài nào của riêng tôi .. .


41 nhận xét:

  1. Công nhận là nhìn trẻ em khổ thấy đáng thương nhất ! ngẫm nghĩ thấy giống như kiểu "thân em như giọt mưa sa, hạt ngoài bãi cát, hạt ra cánh đồng" í, có đứa trẻ thì sống trong nhung lụa, có đứa đẻ ra bị vứt đống rác. Nhìn những cảnh thương tâm quá mà nhiều khi thấy bất lực ! Xót xa thay ! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật lòng, mình cũng là cha, là mẹ, nếu phải cực khổ, phải hy sinh cho con dù có chết, mình cũng làm. Chứ ai lại nhẫn tâm lợi dụng tuổi thơ như thế.
      Biết những chuyện như thế này cũng như hạt cát trong cuộc sống, nhưng cát rơi vào mắt, sao không khỏi xót xa chứ, mẹ Sóc ơi !

      Xóa
  2. tui thấy bà có tấm lòng thật đáng quý

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông thấy được lòng tui hả ???
      Ông biết lòng tui đang nghĩ gì không?
      Đói bụng quá, cho tô mỳ- trunghoa coi, Tiểu Nhị !

      Xóa
    2. dạaaaaaaaaaaaaaa...
      khách quan dùng mấy tô ạ...
      :p

      Xóa
    3. Một tô là đủ rùi. Bộ ông tính đầu độc tui cho tui mập quá leo lên mạng hổng nổi nữa để ông cướp gia tài tui hả, ông già ....lựu đạn ?
      ka ka...

      Xóa
    4. Chời. Nghĩ người ta quá đáng à nhen. Là người iu già của bà ai nỡ lòng nào cướp gia tài của bà hén

      Xóa
    5. Đó , chính vì ông là người iu già còn gắn tòng teng thêm cái đuôi " lựu đạn ", nên ông chê tui già, ông đầu độc tui cướp gia tài tui là đúng rồi. Tui thấy cũng có cơ sở lắm mà hén !
      Có khi nào...suy bụng ta ra người không ông hén ?!!!
      hì hì

      Xóa
  3. Bai`viet´cua'ban xuc´döng long`nguoi`,vach trän`nhung~döc ac´va`de hen`cua'con nguoi`,minh co´coi nhieu`chung trinh`nhung~ nguoi`kem´may man´tren the´gioi´(nhung~nguoi`ngheo`)tu`do´minh`tro'thanh`"ha`tien"voi´nhung~nhu cäu`kg cän`thiet´cua'minh`,co´the'lam`viec gi`do´cho nhung~nguoi`kem´may man´kia,dang´tiec´trong loai`nguoi`minh`qua´ "nho'be´"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui, mình không có ý nghĩ to tát vạch trần cái gì đâu, vì thật sự mình cũng không có khả năng đó.Mình chỉ viết để giải tỏa cảm xúc của mình thôi bạn ơi.
      Mình khác bạn, mình không có hà tiện với bản thân. Mình rất yêu bản thân mình. Ví như mình kiếm được 10 đồng, thì sẽ có 1 đồng giúp cộng đồng bằng cách liên hệ Báo có uy tín như Công An, Tuổi TRẻ, Thanh niên. Chỉ thế thôi. Còn những 9 đồng là mình lo cho cuộc sống riêng của mình đấy.
      Chung tay vỗ nên kêu, một mình thì chắc chắn mình và bạn không làm được gì, nhưng ức đóng góp của cộng đồng, nếu được sử dụng đúng mục đích, thì cũng ấm lòng bao người bạn há !
      À, bạn có xem chương trình Ngôi Nhà mơ ước trên HTV 7 không ? - một trong những chương trình mình thích đấy.

      Xóa
  4. Bạn hiền quan sát và viết, như mạch nước nguồn nhỏ, nhỏ thôi nhưng lại len lỏi khắp các vách núi, khe đá,cánh đồng... Để ai đọc cũng thấy hình như mình cũng thế, đã từng gặp, đã từng nghĩ, đã từng muốn làm gì đó...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này chuẩn quá ,thích lắm những cảm xúc của em(Vo Dan Thuy).

      Xóa
    2. thì tụi mình...thay lời muốn nói mà. Hì hì...
      Nếu ở ngoài ai cũng chan hòa như gia đình blog nhỏ bé, như Ru, như Ca chẳng hạn, chắc...công an, tòa án...thất nghiệp dài dài hén !

      Xóa
    3. hổng có + như tui nữa hả :(

      Xóa
    4. + ông với bà Tà vô thiên hạ đại loạn thì có.

      Xóa
  5. nhìn mấy em mà thương qúa bạn tui ơi ..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ừ, thà lớn khổ sao cũng được, chứ nhìn tụi nhỏ thế....nhói lòng thiệt đó Bata ui !

      Xóa
  6. Buổi sáng mà không thấy bà là tui thắc mắc, hehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sáng mắc gì mạng nó quay vòng vòng hổng cho tui vào nhà tui, nhà bà , tui thử vào mà có cái vô được, có nhà không. chả biết bị gì nữa bà ơi !

      Xóa
  7. DT ui bi giờ mới sang thăm em được nè, mới tới nhà đọc bài viết của em đã ngồi khóc ngay trước cửa rùi đó. Em viết từ trong tim, từ nước mắt thật xúc động và ý nghĩa quá. Từng lời, từng hình ảnh đã làm chị phải khóc theo em rùi...Thật thương các em nhỏ như thế lắm phải không em! Biết làm sao để có thể xóa hết được những cảnh đời như vậy??? Đôi khi cũng như Đỗ Phủ " Ước có ngôi nhà rộng ngàn gian em nhỉ!!!
    Chúc em ngày vui nhiều nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lần đầu nghe chị hát, cách chị chào mọi người, chị chan hòa với mọi người. Đó có lẽ là lý do vì sao mọi người yêu quí chị Mi nhiều tới vậy. Em không được cởi mở như chị, nên chỉ biết ngồi nhìn chị mà...vui ké thôi.
      Cảm ơn chị ghé thăm và chia sẻ cùng em. Mong chị lúc nào cũng viên mãn như bây giờ, chị Mi nhé!

      Xóa
  8. Buổi trưa sang đã thấy thay màu sơn mới, nhưng vẫn màu xanh

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hì hì...tại tui hổng vui, tui sơn nhà lại cho có hy vọng chút vậy mà.
      Già rùi, chứ khoái xanh xanh đỏ đỏ lắm bà ui !

      Xóa
  9. Cuộc sống của các em nông thôn và vùng cao còn khổ cực lắm bạn à, hy vọng cuộc sống tốt đẹp sẽ đến với các em sớm hơn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhìn các em ấy mới thấy mình quả là may mắn quá bạn há. Mong sao xã hội này ngày một thêm những yêu thương, bớt muộn phiền thì còn gì hạnh phúc hơn nữa.

      Xóa
  10. Những ánh mắt, nụ cười của bọn trẻ vô tư quá. Trong trẻo. Chúng đâu đáng phải chịu những điều đó. Mong cho mọi điều tốt đẹp sẽ đến với tất cả, e ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy mới thấy nhóc em, nhóc chị...rất hạnh phúc vì được thương yêu như thế.
      mong chị và cu Tôm ngày thêm một niềm vui nha chị !

      Xóa
  11. Buổi sáng ghé sang bà xíu, hôm nay tui đi vắng cả ngày

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bà bận hoài tui còn mừng cho bà nữa, bận hoài là biết...Thần tài gõ cửa bà hén. Tui ngồi đợi ổng mà...ổng rủ bà đi nên tui...ê sắc nè nè bà uiiiiiiiii

      Xóa
  12. cuộc đời nấy còn thiếu những ánh mắt nhìn đâu cũng thấy lòng nhân ái, đôi mắt nhìn rỏ thiện ác, bái phục. chúc bạn mãi vui với những tâm tình như thế

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn ghé qua nhà. Mình ũng học được nhiều từ ngôi nhà nhỏ của bạn đó chứ.
      Cuối tuần vui bạn nhé.

      Xóa
  13. Tui chỉ biết ngồi kế bên bà rồi ...nín thin .Chỉ cần cúi xuống một chút và nhìn xung quanh ,nghe con tim mình còn nhịp ,trãi lòng ra với bên ngoài ...thông cãm và chia xẽ .Mình chưa chết .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chết sao được mà chết. Bà còn nợ tui mà, tui theo đòi hoài hổng cho bà chết đâu á ?!

      Xóa
  14. Ôi đời còn nhiều khổ hạnh quá

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có sướng, có khổ mới là đời chứ, Anh cóc hén !

      Xóa
  15. Bài viết & bản bolero cũng rất hay !
    cám ơn Bạn nhiều !:D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì hì...mình nghe vì thích thôi chứ mình chả biết kêu là gì nữa. Hình như bạn có vẻ rành nhạc nhỉ?! Nhờ bạn chỉ mình mấy bài đó mình mới biết tên của nó, không thì...cười trừ thui.
      Sorry bạn nha, bữa nay mình mới thấy com của bạn ở đây nè.

      Xóa
  16. Em có tầm lòng thật nhân hậu Thuỳ ạ! Cám ơn em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy mà tụi bạn em nó kêu em ...Quỷ sứ không đó anh .
      Cảm ơn anh ghé qua chia sẻ cùng em nhé.

      Xóa
  17. Mình đã,và đang sống bên cạnh những em như thế bạn ạ! công vc của mình có thể nói ngày nào cũng nhìn thấy những cảnh như vậy...ứa nc mắt,xót xa...nhưng những gì mình làm chỉ như 1phần nghìn của một hạt cát....!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn phải có lòng cực kỳ mới làm được những công việc lặng lẽ như vậy. Vì ngoài vật chất, nó còn đòi hỏi tình thương phải đủ lớn nữa. Mình phục bạn thiệt đó. mình thì chỉ có thể đóng góp chút xíu, không đáng gì, còn thực sự, mình chưa làm được gì cho cộng đồng, cho xã hội như bạn.
      Mong bạn thật nhiều sức khỏe, niềm tin, nghị lực để tiếp tục đi trên con đường bạn đã chọn. Thật hạnh phúc, bạn nhé !

      Xóa